Chùm thơ tình buồn nhất khiến bao trái tim vụn vỡ

Chùm thơ tình buồn nhất khiến bao trái tim vụn vỡ
Rate this post

Tổng hợp những bài thơ tình buồn nhất dưới đây chính là cách giãi bày nỗi niềm tương tư của mình, vơi bớt đi phần nào những tổn thương sau cuộc tình đẹp tan vỡ, đối mặt với sự cô đơn, lạnh lẽo tận sâu trái tim. Những vần thơ xót xa đến não nề được nhiều bạn trẻ tìm đến và sẻ chia. Với sự cảm thông từ cư dân mạng, bạn sẽ nhanh chóng cân bằng lại cuộc sống và cảm thấy vui vẻ hơn.

Chùm thơ tình yêu buồn chia tay

“Chia tay”, chỉ hai từ nhưng đó sẽ là bản án cho một mối tình đẹp. Chia tay khiến trái tim đau đớn đến rỉ máu, âm ỉ mỗi ngày, mỗi phút giây chầm chậm trôi qua. Đọc những vần thơ tình yêu buồn chia tay dưới đây, bạn sẽ thấu hiểu được nỗi đau đớn của những người trong cuộc.

Có thể bạn chưa xem:

Lời cuối cho anh

Nói thế nào cũng khiến trái tim đau

Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ

Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé

Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai

Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai

Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc

Nói thế nào cũng không sao thuyết phục

Tranh luận rồi lại ấm ức được thua

Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua

Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý

Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ

Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay?

Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay

Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả

Kể từ đây mình thành người xa lạ

Bước ngược đường nên hóa những người dưng!

Ngọc Hân

Góc nhỏ cho anh

Anh quay về với góc nhỏ nơi tim

Bới kỷ niệm đi tìm hình bóng ấy

Trong ký ức còn đâu anh được thấy

Ánh mắt ai ướt vậy tím hoàng hôn

Hàng mi cong hứng giọt lệ tủi hờn

Chưa một lần nắm tay em thật chặt

Đôi vai gầy dưới chiều mưa cong vắt

Giờ chia tay…ai quặn thắt con tim

Anh quay về căn gác nhỏ ngủ im

Con đường vắng hàng cây buồn rủ lá

Có lẽ nào tình chúng mình vội vã

Để bây giờ đôi ngả đã chia ly

Bước lên xe em không nói câu gì

Anh lặng lẽ nhìn xe đi lần cuối

Màn đêm buông như là đang xua đuổi

Sợi nắng chiều về tận phía chân mây

Thanh Trần

Đắp mộ cuộc tình

Hôm nay là ngày giỗ cuộc tình mình

Anh về thăm nấm mồ chôn kỷ niệm

Con đường yêu vẫn ngập tràn hoa tím

Chợt bâng khuâng khơi dậy chuyện của lòng…

Ở nơi ấy em hạnh phúc lắm không

Có còn nhớ ngày này chiều năm cũ

Mình hẹn hò dưới hàng cây lá đổ

Nói muôn đời yêu mãi có nhau thôi…

Định mệnh không cho hai đứa thành đôi

Mình chia tay một chiều mưa tầm tã

Rồi em đi về phương trời xứ lạ

Anh héo sầu như chiếc lá cô đơn…

Em ra đi mang nửa mảnh tâm hồn

Anh ở lại một nửa hồn tan vỡ

Trách Cao Xanh không cho mình duyên nợ

Lụy trần ai gieo cảnh thế nhân sầu…

Em có nhớ ngày giỗ cuộc tình nhau

Thắp tâm nhang khơi lệ lòng giây phút

Rồi ca bài ngày xưa ta vẫn hát

Để gọi về tiễn biệt thứ đã qua…

Bảo Toàn Thanh Tú

Khúc tự tình

Từ độ em đi nắng cũng buồn

Mi tình luôn ướt nhạt nhòa sương

Có khi một mình cười đau khổ

Người tưởng kẻ điên ở bên đường…

Bàn tay năm ngón mộng còn đan

Chợt thấy lẻ loi đến ngỡ ngàng

Hồn không vẽ nổi hình dung cũ

Nên nhớ trong tim đã dần tàn…

Con đường kỷ niệm vẫn quanh co

Nay cứ nằm im muốn đợi chờ

Chẳng biết người đi mùa thu ấy

Sẽ trở về không…hay hững hờ…

Trước ngõ hàng cây tím bông rồi

Người còn cách biệt mãi xa xôi

Phải thêm bao nhiêu tình xuân lại

Thì tim mới nở đóa hoa cười…

Bàn chân muốn bước ngập ngừng buông

Để xóa ưu tư mộng vô thường

Nhưng mỗi đêm về nghe mưa khóc

Còn hoài da diết nặng tâm hồn…

Đông về lành lạnh gió heo may

Chở nỗi niềm thương đến nơi này

Kìa ai khoác cả mùa nhung nhớ

Qua cánh đồng yêu dáng hao gầy…

Có một kẻ điên đứng làm thơ

Nhặt lá vàng rơi lúc chuyển mùa

Xếp lên hàng chữ ngàn năm đợi

Cố nhân nẻo ấy đẹp lòng chưa?

Thiên Gia Bảo

Lỡ một chữ tình

Em cứ tưởng tình mình là muôn thuở

Nào hay đâu duyên nợ lỡ giữa đường

Kỷ niệm này vẫn luôn mãi vấn vương

Giờ thầm trách đời vô thường bão nỗi.

Đường vào yêu muôn đời không có tội

“Lá rớt nhiều…chẳng phải lỗi mùa Thu”

Nhìn khói sương giăng phũ kín mịt mù

Thầm lặng bước…khóc ru tình đã chết.

Mộng trăm năm ôm vết đau thấm mệt

Tình yêu buồn đoạn kết cũng về không.

Đứng bên anh…em bỗng thấy nát lòng

Buồn man mác đếm đong từng giọt lệ.

Khi còn thương đường về đâu nghĩ thế?

Đang ngọt ngào không dễ nói lời quên

Nhưng nay như bèo bỏ bến bồng bềnh

Theo con nước lênh đênh không trở lại.

Rồi mai đây tháng ngày dài khắc khoải

Lỡ chữ tình…đành phải khóc sầu duyên

Cỏ Hoang Tình Buồn

Hoài niệm buồn

Em vẫn biết chúng mình không duyên nợ

Đêm trăng tàn dang dỡ cuộc tình đau

Mộng ngày xưa như nước chảy qua cầu

Cơn Sóng giữ vùi cát sâu đáy biển

Lòng đau nhói lệ rơi chiều đưa tiễn

Kỉ niệm buồn từng chuyện cũ trôi qua

Dẫu trong tim hình bóng ấy chưa nhòa

Gạt nước mắt tháng ngày qua cay đắng

Anh nào biết ân tình em sâu nặng

Bởi em buồn chỉ thinh lặng mà thôi

Tự dối lòng trái tim hóa mồ côi

Rồi gục ngã giữa đôi dòng lệ đổ

Em lê bước chân buồn về cuối phố

Cành hoa vàng mấy độ đã tàn bông

Con đường xưa bia đá phủ rêu phong

Mưa rơi rớt nghe lòng đau tan vỡ

Thầm an ủi thôi từ đây đừng nhớ

Gửi u buồn hoang hoải với vần thơ

Bước qua nhau trên lối nhỏ tình cờ

Đành thinh lặng giấu giọt sầu li biệt

Hương Nguyễn

Tự tình

Trái tim em dẫu chẳng thể thay lòng

Nhưng sâu thẳm không nhớ mong người nữa

Lời yêu thương từng cùng nhau hẹn hứa

Rồi một ngày hai đứa sẽ lãng quên

Đến một ngày khi nhắc lại cái tên

Chẳng còn thấy thân quen như dạo trước

Cuộc sống chẳng vô cùng…ừ em biết

Nên lặng thầm chôn hết kỷ niệm xưa!

Chuyện tình buồn giờ người đã quên chưa

Dòng ký ức có dư thừa… loang lổ?

Bóng hình em từ khi nào hoen ố

Từ khi nào người thôi nhớ thôi mong?

Em chẳng cần thứ hạnh phúc đếm đong

Chẳng tiếc nuối khi không là gì cả

Trái tim yêu đã trở nên lạnh giá

Thì mong gì những quả ngọt hoa thơm

Có thể rồi em sống với cô đơn

Thà như thế vẫn hơn tình lạc lối

Khi yêu thương đã chuyển chiều xoay đổi

Ngóng trông gì những chắp nối dối gia

Ngọc Hân

Khép cửa hồn yêu

Mình giờ là hai đường thẳng song song

Chữ tình ái đi đường vòng nên mệt

Người im lặng để trả lời hồi kết

Chuyện chúng ta sao giống hệt trò đùa.

Ván bài này đến phút cuối em thua

Song cửa mở gió chợt lùa vai lạnh

Sắc đã rũ em làm sao dám sánh

Chấp nhận thôi kiếp cô quạnh tủi hờn.

Đêm lại về đối diện với cô đơn

Kỷ niệm đẹp lại chập chờn vây kín

Giờ xa cách sao lòng nhiều bịn rịn

Muốn oán hờn nhưng câm nín chôn sâu

Nếu ngày xưa không có phút bắt đầu

Thì giờ đã chẳng phải đau tim nhỏ

Chắc người nghĩ em dối lừa này…nọ…

Nên lặng im mà chẳng có tạ từ

Nợ duyên mình cau đã héo trầu hư

Nên anh bước chẳng chần chừ gì nữa

Đời hụt hẫng chênh vênh không điểm tựa

Tắt nụ cười,em đóng cửa hồn yêu

Liên Tâm

Một thoáng ngậm ngùi

Em quay về đường cũ để làm chi

Khi chữ nợ chẳng còn gì đâu nữa

Thì thôi em như chưa lần vai tựa

Giữ lời yêu câu hứa chỉ nát lòng.

Tình cạn rồi chớ hi vọng chờ mong

Hãy thầm thả theo dòng đời trôi nổi

Chỉ tiếc thương một thời anh lặn lội

Kiếm tìm em sớm tối bước chung về.

Mình lạc loài giữa dâu bể nhiêu khê

Ôm bóng tối bốn bề đêm trống vắng

Chớ nói chi chuyện thề non biển hẹn

Rồi ước mơ như Trăng khuyết lại đầy.

Em hãy nhìn gió đẩy xuống chân mây

Vờn nhau đuổi tháng ngày bay xa mãi

Anh lặng bước thở dài không quay lại

Gánh đau thương tê tái ngẫn ngơ sầu

Cỏ Hoang Tình Buồn

Nhớ người tình

Chia tay anh! một chiều nơi cuối phố

Lòng xót xa nước mắt đổ thành dòng

Hết một thời hi vọng đứng chờ mong

Tình tan vỡ thấy lòng mình chua xót.

Thuở quen nhau em vẫn còn dại dột

Chuyện gối chăn cũng lỡ trót trao rồi

Chẳng trọn tình lòng bão nỗi chơi vơi

Đêm thiếu ngủ bồi hồi đâu tròn giấc.

Anh cùng em…tình mất còn gang tấc

Dù quên nhau nhưng thật sự nhớ hoài

Kỷ niệm này mãi mãi khó nguôi ngoai

Nhưng thể xác thiệt thòi em cam chịu.

Trên thế gian…còn lắm điều chưa hiểu

Nên đớn đau chẳng thiếu ở chúng mình

Trách cuộc đời! Khóc duyên nợ ba sinh

Khi đêm xuống nhớ người tình day dứt.

Giữa chiêm bao làm nức lòng tiềm thức

Nhưng xót đau bởi tình thực không còn.

Về đi anh

Em nhớ quá….vòng tay người ấm áp

Choàng ôm em tha thiết từ phía sau

Hơi thở anh nồng ấm thật ngọt ngào

Lời yêu thương khẽ thầm thì da diết

Dẫu không chắc… tình anh là bất diệt

Nhưng tim em vẫn trao trọn cho người

Bởi em hiểu chỉ mỗi anh trên đời

Đã nguyện dành riêng cho em tất cả

Bờ môi anh nồng mơn man lơi lả

Làm hồn em bỗng chốc hóa dại khờ

Xa người rồi em chợt thấy bơ vơ

Tim run rẩy theo từng cơn mong nhớ

Bao mộng mơ… ngất ngây theo hơi thở

Rồi ngẩn ngơ ước cùng anh sum vầy

Vui bên nhau trọn hạnh phúc đong đầy

Người yêu hỡi hãy nhanh về anh nhé!

Giữa phố đông… em thấy mình nhỏ bé

Quá lẻ loi… lạc lõng dưới mưa buồn

Về đi anh… kẻo dòng lệ em tuôn

Được bên anh… đối với em…đã đủ.!

Xin cho tôi

Tôi xin người… cho tôi những lời thương

Dẫu chỉ là… chút gian dối đời thường

Tôi nguyện lòng… không bao giờ phiền trách

Hay để hồn… buồn ngơ ngẩn vấn vương

Tôi xin người… cho tôi những lời vui

Dẫu chỉ là… chuyện chót lưỡi đầu môi

Tôi xin hứa… chẳng bao giờ hờn dỗi

Hay chạnh lòng… khi gió thoảng mây trôi

Tôi xin người… cho tôi những nụ cười

Dẫu cố gắng…cũng chỉ là gượng gạo

Nhưng trong tôi… sẽ lung linh huyền ảo

Thêm yêu đời… yêu cuộc sống vui tươi

Tôi xin người… cho tôi những bình an

Bởi chẳng mong… mang oán giận buộc ràng

Từ đời này… rồi truyền sang bao đời khác

Để tâm hồn… cay đắng bởi trái ngang

Tôi xin người… đừng thốt những lời đau

Tuy là thật… nhưng lại sắc hơn dao

Để tim tôi… phải thêm lần rỉ máu

Lịm linh hồn… trong vị độc… không màu!

Quán vắng mình anh

Nhìn bóng người thẫn thờ nơi quán vắng

Em chợt thấy lòng đau nhói tái tê

Đứng lặng im mong mưa bão kéo về

Hay hoàng hôn nhanh bao trùm phủ lấp

Em không biết nên quay lưng về gấp

Hay lạnh lùng hờ hững bước qua

Tình chúng mình kiếp này mãi chia xa

Dẫu biết vậy vẫn dâng trào chua xót

Bao kỷ niệm đã một thời chia xớt

Gốc quán xưa ta bên nhau cười đùa

Em bài đủ trò cá độ thắng thua

Giờ còn mình anh bên ly cà phê ủ rũ

Bởi vì ai ta bỗng nhiên thành người cũ

Ai ra đi không hứa hẹn một lời

Bỏ lại em bơ vơ lạc lõng bên đời

Năm tháng dài chẳng mong gì gặp lại

Vâng lời mẹ ngày đêm thúc giục mãi

Giấu vào tim giấc mộng thuở ban đầu

Gạt lệ lòng đành cất bước qua cầu

Chợt từ đâu bỗng dưng anh xuất hiện

Anh trở về chẳng vui mừng đưa tiễn

Lại ngẩn ngơ buông lời chúc thật buồn

Khiến cho lòng tan nát suối lệ tuôn

Còn gì nữa để luyến lưu người hỡi

Nếu đã yêu sao người không nhắn gởi

Một lời thôi cho em hy vọng đợi chờ

Để giờ đây đâu lỡ mối tình khờ

Có nói gì cũng chẳng thể nào thay đổi

Chuyện ngày xưa xin cất vào dĩ vãng

Trọn kiếp này đừng nhắc lại làm chi

Đã lỡ duyên chớ gặp nhau làm gì

Xin chôn chặt vào nấm mồ quá khứ

Người hãy đi vui trọn đời lữ thứ

Tiếc làm chi cho một kiếp má hồng

Em sẽ sống bình an hạnh phúc bên chồng

Đó chính là con đường em đã chọn!

Bài thơ tình dang dở

Em đã viết bao bài thơ trọn vẹn

Có một bài dang dỡ mãi chưa xong

Bài thơ tình nối tiếp những chờ mong

Của hai quả tim đã từng tan vỡ.

Nhưng anh ơi bao ngày em trăn trở

Chuyện chúng mình mãi không thể thành đôi

Lý do đó kiếp này thôi để dạ

Thác xuống mồ chắc vẫn phải mang theo.

Anh đừng buồn và đừng hỏi vì sao

Không đáp lại tình anh dù rất đẹp

Duyên chúng ta chẳng thể nào đến được

Dẫu tim em rung động biết bao lần.

Bài thơ này em viết mãi sẽ chẳng xong

Vì đôi ta biết bao giờ kết thúc

Hợp hay tan không thể nào đoán trước

Em ở đây, còn anh đấy chẳng rời…

Đêm nhớ anh

Anh đi rồi… chỉ còn đây nỗi nhớ

Trong đêm dài… trôi dạt theo ánh trăng

Mơ mộng chi… chú Cuội với cung Hằng

Trong khi anh… nhọc nhằn miền xa thẳm

Tình ta đấy… vẫn còn lơi tay nắm

Bờ môi hôn… vẫn chưa đủ ngọt mềm

Vòng tay người… chưa siết chặt dịu êm

Giờ đã phải… chia đôi bờ ngăn cách

Em yêu anh… chẳng bao giờ hờn trách

Nữa lời thôi… cũng đâu nỡ lòng nào

Anh thở dài… dạ đã thấy xót đau

Cố tìm cách… cho anh cười vui hạnh phúc

Em nguyện lòng… bến dẫu là trong đục

Vẫn an yên… chỉ một chốn đi về

Giờ xa nhau… trong dạ có tái tê

Em vẫn mong… ngày đoàn viên anh hỡi

Cuộc tình nào… lỡ mang nhiều trắc trở

Nếu vẹn nguyên… sẽ mãi đẹp vô cùng

Trên đường đời… ta nguyện nhé bước chung

Bao gian khó… cùng kề vai… anh nhé!

Tổng hợp thơ buồn một mình, tan nát con tim

Dưới đây là những bài thơ buồn một mình hay nhất, xúc động nhất, mời các bạn cùng đọc và hòa mình vào dòng chảy tâm trạng của tác giả để cảm thấy sự đồng cảm, nguôi ngoai dần vết thương trong lòng mình nhé.

Cô Đơn

Thơ: Vũ Thắm

Đơn phòng quạnh quẽ một mình em

Gió thoảng bên song lệ ướt mèm

Rót chén trà thơm hồn vẫn đợi

Trao miền cảnh cũ dạ hoài đêm

Âm thầm tủi lệ bờ mi nhớ

Lặng lẽ hờn tâm mái tóc thèm

Khắc khoải vì sao người lỡ hẹn

Đơn phòng quạnh quẽ một mình em.

Một Mình

Tác giả: Phùng Thiếu Minh

Buồn ta buồn cũng một mình

Vui thời ấy cũng một mình ta vui

Buồn vui ta cũng vậy thôi

Một mình ta lại buồn vui một mình

Một mình ta một bóng hình

Vào ra cũng chỉ một mình bóng ta

Không ai trò chuyện lại qua

Ta ngồi ta chuyện cùng ta với mình

Lúc Cô Đơn

Lúc cô đơn một mình chân lê bước

Trên lối dài thủa trước đã từng qua

Lạnh vai gày pha lẫn nỗi xót xa

Khi hờ hững người đã yêu tha thiết

Lúc cô đơn mang nỗi đau chì chiết

Chợt âm thầm thấy hối tiếc khôn nguôi

Nhưng giờ đây hạnh phúc đã xa rồi

Theo gió mây về phương trời xa thẳm

Lúc cô đơn chợt bờ môi ướt đẫm

Giận chính mình sao chẳng lắm chặt tay

Để mất rồi lòng mới biết mới hay

Theo thời gian u hoài trong tiếc nuối

Lúc cô đơn mắt ngóng trông mòn mỏi

Nhưng muộn màng lòng khắc khoải chênh chao

Biết tìm đâu hạnh phúc tháng năm nào

Khi tất cả phôi pha vào sương gió

Lúc cô đơn nhớ về ngày xua đó

Nơi đã từng cũng có một tình yêu…

Bơ Vơ Cô Đơn

Bơ vơ làn gió ban chiều

Lắt lay cánh lá hắt hiu nắng vàng

Người ta mong đợi thu sang

Mùa vui hạnh phúc rộn ràng áo xiêm

Còn người đóng cửa cài then

Mơ về ngày ấy người quen năm nào

Chiều thu quấn quýt bên nhau…

Giờ đây ngó trước trông sau riêng mình.

Buồn Cô Đơn

Buồn riêng nên tự vấn mình

Hỏi xem tri kỉ chung tình cùng ai

Để tôi lạnh lẽo u hoài

Như mưa ngâu nhắn gọi ai bên hè

Trái tim thổn thức nằm nghe

Tưởng như ai đó đang về cùng tôi

Nhớ mong nên dạ bồi hồi

Canh sầu tỉnh giấc đơn côi một mình

Trách sao đêm nỡ vô tình

Để tôi tìm bạn một mình trong mơ

Chiều Cô Đơn

Chiều thứ bảy tôi về trong đơn lẻ

Nhớ người ta đôi mắt tôi nhạt nhoà

Cho áo trắng bơ phờ chiều thứ bảy

Họ yêu nhau họ mong chiều thứ bảy

Hoàng hôn về họ đón nhau đi

Còn tôi đây lo sợ chiều thứ bảy

Hàng hôn về tôi phải đón Cô đơn

Em Cô Đơn

Em chọn cô đơn và im lặng

Biết thương mình khi giông bão đi qua.

Chợt nhận ra,

Không có gì là chẳng phôi pha

Thì hứa chi đến bạc đầu.

Sau đoạn đường dài em hiểu được nông sâu

Tất cả phù du, đâu có gì vô hạn.

Dẫu thênh thang,

Chỉ mong giữ lòng thanh thản

Hát khúc yên ả ru đời.

Tình Buồn

Tác Giả: Duong Len

Em rất buồn chỉ muốn khóc thật lâu,

Để quên hết những nỗi sầu hoang hoải

Vẫn biết đó, là tình si vụng dại.

Sao trong lòng vẫn mải miết nhớ mong.

Đã nhiều lần muốn chấm dứt cho xong,

Tình ngang trái trong lòng luôn biết dại.

Cứ yêu hoài chỉ thất bại thương đau.

Và nhận lại trái tim đau nhức nhối.

Em rất buồn muốn khóc quá đi thôi.

Dù ai kia vẫn lời yêu dịu ngọt

Vẫn yêu chiều vẫn nịnh nọt dấu yêu.

Nên trong lòng tơ vương nhiều đắm đuối

Có ai không giúp tôi quên diệu vợi.

Để hết buồn để vơi bớt nhớ mong.

Để quên đi trong lòng tình si ấy.

Để hết buồn hết thấy nhớ người dưng.

Băng Giá

Dù ở nơi nào anh có hay

Tình em nhung nhớ vẫn tràn đầy

Bao đông vẫn mãi hoài mong nhớ

Gởi gió mây trời hương ngất ngây.

Em ở phương này tim xuyến xao

Bao đông day dứt nhớ phương nào

Từng đêm tâm sự cùng trăng gió

Gởi đến cho người ở chốn nao.

Anh biết trong em những đợi chờ

Những ngày luyến nhớ thuở vào mơ

Những chiều độc bước trên đường vắng

Để lạc khối tình trong ý thơ.

Có biết cho em chốn cô phòng

Mõi mòn nhung nhớ với chờ mong

Thu qua đông lại hồn băng giá

Tâm sự riêng mang cứ ngập lòng.

Đã trót yêu nhau sao đợi chờ

Để hồn thao thức chuỗi ngày thơ

Bên nhau anh nhé tròn mơ ước

Để mãi cho mình thôi ngẩn ngơ.

(Tuyết Trang)

Đêm Cô Đơn

Tác Giả: An Giang Bùi

Đêm trở mình làm con tim thức dậy

Vẩn vơ hoài theo dòng chảy thời gian

Nỗi nhớ em đeo đẳng suốt đêm tàn

Em nơi ấy chắc giờ này yên giấc.

Trăng hạ tuần rớt đầu non vàng vọt

Gió âm thầm trên đường vắng đêm hoang

Đêm thẫm đen như vết mực loang

Cứ kéo dài tưởng chừng như vô tận.

Muốn gửi em một dòng tin nhắn

Nhưng ngại ngần làm thức giấc đêm xuân

Mình ta thôi tâm sự với cô đơn

Là tri kỷ chưa một lần phách lối.

Dù ngoài kia vui như ngày hội

Khi ta buồn vẫn ở lại bên ta …

Đêm cô đơn vắng bóng người xa

Nhưng yên lòng khi người xa yên giấc.

Tiếng Lòng Trong Đêm

Nữa đêm thức giấc thở dài

Thấy mình lạc lỏng đêm dài cô đơn

Ngoài trời gió lạnh từng cơn

Lòng ta mới thấy tiếng lòng quạnh hiu

Nhớ về hình bóng người yêu

Bao năm xa vắng em yêu còn không

Giờ này em đã vào mộng

Có hiểu thấu được nổi lòng của anh

Bao đêm vẫn nhớ từng canh

Đoạn trường anh đếm cơn lạnh đêm dài

Vấn vương thục nữ trang đài

Lòng anh vẫn nhớ tháng ngày yêu em

Đêm Cô Đơn

Đêm nằm ôm nỗi cô đơn

Căn phòng hiu quạnh trong cơn mơ tình

Bên tôi thiếu một bóng hình

Đêm nằm vẫn có một mình mà thôi

Không ai nằm cạnh với tôi

Buồn hiu số phận đơn côi đêm trường

Cô Đơn

Cô đơn ta với mình ta

Tìm người nơi ấy đã xa thật rồi

Bâng khuâng ngồi nhớ một người

Yêu thương tan vỡ lệ rơi trong lòng…

Ngày nào ước hẹn tơ hồng

Mà nay ly biệt giữa dòng đời trôi

Sao em chẳng đến tìm tôi

Vầng trăng tình lở tìm nơi em về…

Tựa mình vào khúc sông quê

Thở than con nước mà nghe dạt dào

Bây giờ biết phải làm sao?…

Đường hoa dệt mộng khát khao riêng mình….

Đêm Cô Đơn

Đêm qua trời mưa rỉ rả

Từng giọt rơi trên thềm nhà

Tưởng chừng bước chân anh dã

Tìm về thăm em đêm mưa

Mưa khuya nghe buồn vời vợi

Dâng cao nỗi nhớ trong lòng

Cô đơn mình em thấm lạnh

Thèm một vòng tay anh ơi…

Lời Yêu Cô Đơn

Chắc rằng sẽ độc thân từ đó

Mãi trách ai vội bỏ lìa xa

Lời yêu thuở trước mặn mà

Sao đành giã biệt bước qua cuộc tình

Chẳng cần phải biện minh trách tội

Bước đi mà nặng nỗi đắng cay

Đành buông tất cả tháng ngày

Để giành hạnh phúc từ tay của người

Ráng nhẩn nhịn cười tươi để sống

Xem thói đời ảo mộng vì đâu

Mà ai nỡ bước qua cầu

Chạnh lòng vứt bỏ mấy câu hẹn thề

Xin tiển biệt tình quê ngày ấy

Nguyện với lòng ở vậy cùng con

Dẫu cho nước chảy đá mòn

Khắc vào trong dạ chữ SON để đời.

Đêm Thu Cô Đơn

Thổn thức đêm thu lạnh giá lòng

Khuya về chiếc bóng mãi sầu mong

Ai đem luyến ái ta mơ mộng…!?

Dệt nỗi tương tư với nguyệt vòng…!

Cách trở tơ duyên tình khát vọng

Ôm buồn mộng tưởng kiếp lưu vong

Ân tình gởi trọn theo ai đó

Một nỗi cô đơn…nhớ dáng hồng…!

Đời Cô Đơn

Tác Giả: Nguyên Tươi

Tôi cô đơn giữa dòng đời trôi nổi.

Tôi đang buồn giữa phố chợ đông vui

Tôi muốn khóc nhưng lòng không cho phép

Bởi thế gian lắm việc sự đời

Tôi muốn đi nhưng chân không thể bước

Tôi muốn nghĩ mà lý trí không cho

Đành ở lại muôn ngàn tâm sự

Nổi ôm sầu chất chứa ở trong tim

Kể từ đây trái tim tôi khép lại

Chẳng mong chờ và nhớ nhung ai

Sống 1 mình vô tư không nhung nhớ

Cho tâm hồn ta được thảnh thơi

Cho buồn phiền không gieo trên mi mắt

Cho cuộc đời sống được bình an.

Đêm Cô Đơn

Đêm nay em lại một mình

Phòng không gối chiếc tự tình cô đơn

Trời xanh, mây khóc dỗi hờn

Thả mưa rơi xuống cung đờn,lệ rơi

Người đi mang cả nụ cười

Để người ở lại buồn rơi lệ sầu

Biết rằng người chẳng về đâu

Sao em vẫn đợi một câu? Anh về!

Một mình tìm đến cơn mê

Ngày mai thức giấc người về nữa không?

Giấc Mơ Cô Đơn

Anh lang thang trong vũ trụ cô đơn

Để tìm lại những gì anh đánh mất

Để làm lại những gì không thể được

Ngày xưa ơi…em ở nơi nào?

Anh cứ lang thang bới lật cả trời sao

Mong tìm lại bóng hình thân quen cũ

Muôn vực thẳm, thác ghềnh, bão tố

Ngày xưa ơi…dĩ vãng cuốn đâu rồi…?

Trên đây là những bài thơ tình buồn nhất, nhiều cảm xúc, lay động lòng người. Mời các bạn cùng cập nhật những bài thơ hay trên DanhNgonMoiNgay.com để có nhiều chiêm nghiệm hơn về cuộc sống và tình yêu nhé. Hẹn gặp lại các bạn trong bài viết sau.

Xem thêm các tác giả khác:

Có thể bạn quan tâm

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x